Đó là một thế giới bị bao phủ trong màn sương xám nhạt.
Quang cầu xuyên qua thế giới bích lũy, tiến vào bên trong.
Hiện ra trước mắt là một vùng đại địa hoang vu — bầu trời mang màu đỏ sẫm, không có nhật nguyệt tinh thần, chỉ có vài khối cầu thể tỏa ra ánh sáng quỷ dị lơ lửng trên không. Mặt đất nứt nẻ, khắp nơi đều là những vũng lầy sủi bọt, trong không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh gay mũi.
Xa xa, có vài sinh vật hình thù quái dị đang du đãng: con thì như một khối thịt mọc đầy xúc tu, con lại là dị dạng với xương cốt lộ ra ngoài, còn có thứ dứt khoát chỉ là một đoàn bóng tối không ngừng biến ảo.




